Mistakes can be repaired, its results are not intact, the best, we should think about it at least twice before making also reduce the risk of it!
Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016
Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015
Món ngon cực yêu của bé không chối từ.
Món
cơm có màu sắc rất bắt mắt và dễ thương sẽ thu hút bé nhà mình đấy...
Nguyên
liệu:Gạo, 1 mớ cải bó xôi (tìm mua ở siêu thị hoặc các cửa hàng rau sạch), nếu
không bạn có thể bằng các loại rau xanh khác tùy thích, 2 quả trứng, 200g cá hồi
đóng hộp, 1 gói xúc xích, 1 củ cà rốt, 1 quả dưa chuột, Gia vị.
Cách
làm:
Bước
1:
-
Gạo vo qua nhiều lần nước cho sạch, cho gạo vào nồi cơm điện nấu đến khi gạo
chín.
-
Cải bó xôi rửa sạch, thái khúc ngắn, luộc chín vớt ra, băm nhuyễn rau.
-
Trứng gà đập ra bát, thêm chút muối, đánh tan trứng. Cho dầu ăn vào chảo, đún
nóng, đổ trứng vào, đảo đều tay để trứng tơi nhỏ.
-
Mở nắp hộp cá hồi, chỉ lấy phần thịt cá, không lấy phần nước, dằm nhuyễn thịt
cá.
Bước
3:
-
Cơm chín xúc ra 3 bát tô.
-
Bát 1: trộn cơm với rau xanh và một chút muối.
-
Bát 2: trộn cơm với trứng đã chiên và một chút muối.
-
Bát 3: trộn cơm với thịt cá hồi.
Bước
4:
-
Bạn có thể tự làm một cái khuôn ép cơm bằng hộp giấy hình chữ nhật có lót giấy
bóng kính sạch.
-
Đầu tiên múc phần cơm rau vào, dàn đều và nén chặt bằng muôi gỗ để cơm dính vào
nhau, sau đó cho phần cơm trứng lên trên, tiếp đến là phần cơm cá hồi làm tương
tự.
-
Lưu ý là cơm phải nóng thì mới dễ ép và tạo khuôn.
Bước
5:
-
Xúc xích, dưa chuột, cà rốt bạn cắt hình bông hoa 5 cánh để trang trí cho đẹp mắt.
Bước
6:
-
Cho cơm ra đĩa, bày lên trên xúc xích, dưa chuột, cà rốt.
-
Khi ăn bạn dùng dao cắt cơm thành từng phần nhỏ nhìn trông giống bánh gato rất
thú vị.
chúc các bạn thành công nha.
Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015
Phụ nữ đi làm hay ở nhà cũng được, miễn là chồng yêu.
Thật ra, đàn bà có tự yêu mình tới cả nghìn lần cũng không bằng một người
đàn ông yêu họ một phần. Làm phụ nữ nhiều khi
không phải chỉ làm dâu nhà chồng mà là làm dâu thiên hạ. Cái thiên hạ nho nhỏ
ấy chính là: nhà chồng, nhà mình, hàng xóm nhà mình, hàng xóm nhà chồng, những
người sống xung quanh và cả những người mình đã từng quen, từng biết và cả
những người đang quen biết và sẽ quen biết… Cho nên, với một số lượng đông đảo
như thế có lẽ ít có người phụ nữ nào có đủ bản lĩnh để có thể làm hài lòng tất
cả bọn họ.
Người phụ nữ phải là người biết mình nên làm vừa lòng ai? Ai là
người quan trọng nhất và cốt lõi nhất là mình muốn được sống như thế nào? Sống
như thế nào để tự bản thân mình cảm thấy hạnh phúc và hài lòng.
Đời người không phải là một cuộc chạy maraton chỉ vì thiện ý và
những vui buồn của kẻ khác mà lại đi ép bản thân mình cho tới khi chính bản
thân cảm thấy mệt rã và gục xuống thì thôi. Căn bản, hãy nghĩ cuộc đời mình là
một cuộc đi dạo. Nơi nào vui thì ta ghé vào, nơi nào ồn ào, bất an thì ta tránh
ra. Cứ nghĩ mọi thứ thật đơn giản. Niềm vui và hạnh phúc càng đơn giản chẳng
phải sẽ càng dễ kiếm tìm và càng dễ có được nhiều hay sao? Làm phụ nữ càng nên
giản đơn mọi thứ.
Với điều kiện người đàn
ông đó có thể lo lắng và đảm bảo chu toàn cho vợ con của mình thì người đàn bà
đó cũng là người đàn bà hạnh phúc chứ sao? Và người đàn bà thành công chính là
người đàn bà lấy được một người chồng ưng ý mình. Cho nên, cũng không phải
người đàn bà nào ở nhà cũng là một người đàn bà thất bại đâu. Ở đời này, cái gì
cũng có cái giá của nó hết.Lại nói tới cái chuyện phụ nữ đi làm hay ở nhà? Đi
làm hạnh phúc hay
ở nhà hạnh phúc? Cái đó không thể mang ra mà áp dụng cho tất cả mọi người. Có
những người đàn bà cảm thấy bản thân mình phù hợp và thích thú với việc chăm
sóc nhà cửa, con cái, chồng con… Và họ làm điều đó chính là vì nguồn vui hạnh
phúc của bản thân họ cho nên họ chấp nhận làm người đàn bà đứng sau người đàn
ông của mình.
Tôi có một người chị họ, cái ước muốn của
chị ấy chỉ là được ở nhà chăm sóc, dạy dỗ hai đứa con trai nhỏ đang đến tuổi ăn
tuổi học của mình mà thôi. Chị ấy không tham lam ra ngoài xã hội kiếm tiền,
không tham lam cuộc sống sang giàu hạnh phúc. Với chị ấy, cuộc sống đơn giản và
thảnh thơi, có thời gian chăm chồng con chính là thứ khiến chị ấy hài lòng. Và
tự bản thân chị ấy không nghĩ là mình ăn bám chồng, mà chỉ nghĩ, ra ngoài kiếm
tiền đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của một người đàn ông.
Tự bằng lòng và chắc chắn với triết lí sống
của bản thân chính là thứ khiến chị ấy cảm thấy thanh thản khi chỉ ở nhà chăm
con và chồng. Tự bản thân chị ấy không cảm thấy áp lực nên nó không trở thành
áp lực trong cuộc sống của chị ấy. Với chị ấy, con cái cũng chính là một thứ
của cải, tài sản quan trọng hơn tất thảy mọi thứ khác trong đời này.
Thế nhưng ngược lại, mẹ chồng chị ấy lại
không nghĩ thế. Bà nghĩ, chính vì chị ấy không đi làm, chỉ quanh quẩn ở nhà
chăm con, làm việc nhà nên con trai bà mới phải vất vả tất bật kiếm tiền vì
gánh nặng cơm áo gạo tiền trong cái gia đình ấy chỉ có một mình người đàn ông
phải gánh vác. Và bản thân bà cũng là người làm ra tiền trong nhà nên không
chấp nhận được việc con dâu của mình chỉ loanh quanh trong nhà ăn bám chồng
con. Cứ nghĩ đến là đã thấy gai lòng rồi.
Thế nhưng khi hỏi chị ấy mẹ chồng như thế
chị không cảm thấy áp lực hay sao? Không cảm thấy thiếu thoải mái hay sao? Chị
ấy bảo: Mẹ chồng thì không ở cùng, nên yêu cũng được mà ghét cũng được. Cái
quan trọng là chồng mình yêu hay ghét mình mà thôi. Nêu sự lựa chọn của mình
khiến chồng mình hài lòng và bản thân mình cũng thoải mái thì chẳng có lí gì
phá vỡ nó chỉ vì một người khác không thích.
Bản thân chồng chị ấy cũng thích khi đi
làm về nhà,
cơm nước nhà cửa sạch sẽ, con cái đàng hoàng, học hành được mẹ dạy dỗ, kèm cặp
cẩn thận… Và việc chịu trách nhiệm toàn bộ về kinh tế gia đình không phải là
một áp lực quá lớn với anh ấy. Chính vì thế khi có vợ ở nhà chăm sóc con
cái, nhà cửa, lo lắng chu toàn đối nội đối ngoại mà anh ấy cảm thấy an tâm để
có thể làm việc. Và gia đình họ vẫn sống hạnh phúc, đầm ấm bên nhau.
Thế nhưng ở bên cạnh nhà tôi thì lại khác,
hai vợ chồng cùng đi làm, cùng kiếm tiền… song với họ, ai cũng có cái tôi của
mình, cũng có bản lĩnh ngút trời của mình, cũng có sự nghiệp của mình nên không
ai chấp nhận việc phải hi sinh nhiều hơn cho gia đình bé nhỏ của họ. Chị vợ
cũng là một người đàn bà tham vọng. Thậm chí còn tham vọng hơn cả chồng. Vì
thế, cái khẩu hiệu đàn bà và đàn ông phải bình đẳng trong mọi phương diện trong
cuộc sống luôn được chị dâng cao không khi nào hạ thấp. Và nhất là chị ấy
thường không thích những người đàn bà ru rú ở nhà chăm con, chăm chồng.
Chính bản thân chị ấy lại không biết là
nhiều khi, anh chồng thèm có cái cảm giác người vợ của mình cũng đơn giản, bình
thường như những người đàn bà khác. Ấy là, sau khi tan sở là tất bật đón con,
hay khi về nhà là cơm nước cho chồng cho con, chăm sóc con cái, và nhẹ nhàng
dựa dẫm vào người đàn ông bên cạnh mình, thậm chí là đôi lần ngoan ngoãn nghe
lời chồng một chuyện nho nhỏ nào đó, hay khen ngợi chồng mình đôi lời... nhưng
không được. Vì chị ấy là một người phụ nữ thành đạt, bản lĩnh và không có nhiều
thời gian cho gia đình, chị ấy cũng chẳng thua kém anh nên không cần dựa dẫm,
chị ấy giỏi giang nên nhiều khi thấy những thứ anh làm được cũng bình thường...
Cho nên, để chấp nhận cuộc hôn nhân này và
chấp nhận sống bên nhau nghĩa là họ phải chấp nhận con người của nhau và chấp
nhận cái tôi, dù to hay nhỏ ấy. Nếu không thể cải tạo được nhau thì chỉ còn một
cách duy nhất là chấp nhận hoặc ly hôn.
Trong hai người đàn bà ấy, không biết ai
mới là người đàn bà hạnh phúc? Đừng vội nghĩ, người đàn bà sáng sáng cắp cặp
tới cơ quan, quần áo là lượt, phấn son xinh đẹp, cưỡi xe tay ga, và mặc đồ công
sở sang trọng đi làm mới là người đàn bà đáng mơ ước, là người đàn bà hạnh
phúc. Còn người đàn bà đầu tắt mặt tối giản đơn ở nhà là người đàn bà bất hạnh,
thất bại. Bởi lẽ, có người đàn bà nghĩ, chăm sóc chu đáo cho chồng con mới là
hạnh phúc.
Nhưng có người đàn bà lại quan niệm, thành
đạt, có công việc yêu thích, có đam mê… đó mới là hạnh phúc. Ở đây, không nói
chuyện ai sai ai đúng. Vì mỗi người chỉ có một cuộc đời và hãy để họ được sống
đúng như những gì mình muốn. Nhưng quả thật để làm một người đàn bà hạnh phúc
thì không phải cứ sống như mình muốn là được. Đó là cái khó mà không phải người
đàn bà nào cũng có thể dung hòa được nó.
Sống thế nào để cuộc sống của mình thoải
mái và phù hợp cũng chính là nghệ thuật. Và với người đàn bà, thì ở đâu cũng
không quan trọng, ở cơ quan, hay ở nhà, kiếm ra tiền, hay không kiếm ra tiền…
Cái quan trọng là trong con mắt người đàn ông của họ là họ đang ở vị trí nào và
được yêu thương bao nhiêu? Mà với đàn bà, hạnh phúc hay không hạnh phúc, thành
đạt hay không thành đạt… chẳng phải ở chính tình yêu của người đàn ông ở bên
cạnh mình hay sao?
Đừng ai nói, tại sao phải để hạnh phúc của
mình phụ thuộc vào một người đàn ông mà không để chính bản thân mình tự quyết
định. Thật ra, đàn bà có tự yêu mình tới cả nghìn lần cũng không bằng một người
đàn ông yêu họ một phần. Người đàn bà nào cũng cần chở che, cũng có khi yếu mềm
và từng trải những cô đơn. Có một người đàn ông ở bên yêu thương chính là niềm
an ủi, niềm vui và hạnh phúc lớn nhất.
Không phải vì đàn bà phụ thuộc vào người
đàn ông mà chính là người đàn bà nào cũng cần được yêu. Cần tình yêu từ một
trái tim ấm áp chứ không đơn thuần là chỉ cần một người đàn ông không thôi. Nếu
người đàn ông đó không thể yêu thương thì cũng chẳng có người đàn bà nào cần
cả.
Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015
Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015
Tỉnh cơn say nắng với sếp nhờ một lần nghe lén !
Vợ
chồng chị kết hôn được 5 năm. Chồng chị nổi tiếng “hiền lành như đất”, từ hồi
cưới nhau về chả bao giờ anh chị to tiếng với nhau. Mà nếu có lần nào xích
mích, “cơm không lành, canh không ngọt” anh cũng chỉ hậm hừ vài tiếng rồi thôi.
Thế nhưng, anh hiền quá thành ra cục mịch, lấy nhau mấy năm chả bao giờ được
một lời ngon ngọt với chị, lễ Tết cũng chẳng bao giờ được món quà, kỷ niệm ngày
cưới có khi anh cũng không buồn nhớ. Mới đầu chị hờn dỗi lắm, nhưng anh cũng
chẳng thay đổi gì nên lâu dần chị cũng đành chấp nhận. Thôi thì “dùi đục chấm
mắm cáy” nhưng không đi léng phéng ở đâu là được, chị tự an ủi mình.
Yên tâm
ở ông chồng “cổ lỗ”, chị cũng chẳng buồn chăm sóc bản thân. Ngày trước còn con
gái chị điệu đà bao nhiêu, thì bây giờ chị xuề xòa bấy nhiêu. Quần áo mua về
chỉ cần mặc vừa, gọn gàng là được, chị chả còn quan tâm đến mốt này, mốt kia.
Tối ăn cơm xong, thay vì thể dục hay đắp mặt nạ dưỡng da, chị vùi đầu vào xem
mấy bộ phim rồi quay ra dỗ con ngủ. Con ngủ rồi, chị cũng đánh một giấc đến
sáng, thế là hết ngày.
Cuộc
sống của vợ chồng chị cứ tiếp diễn bình lặng như thế. Cho đến một ngày, cơ quan
chị có sếp mới đến thay cho sếp cũ chuyển công tác. Ngay từ lần đầu gặp mặt,
chị đã bị choáng ngợp bởi vẻ ngoài phong trần, nam tính của sếp.
Tự
dưng, chị thấy mình cần xinh đẹp hơn trước mặt sếp. Vứt xó toàn bộ số quần áo
cũ, chị đầu tư cả một ngày đi mua váy. Chị còn tự thưởng cho mình một buổi làm
mặt ở spa, điều mà từ hồi lấy chồng chị chưa một lần thực hiện.
Dần dần, cả cơ quan ai cũng ngạc nhiên
trước sự thay đổi của chị. Nhìn chị như trẻ ra gần chục tuổi, nhẹ nhàng, xinh
đẹp, vui vẻ. Mấy cô bạn cùng phòng trêu chị, nhìn thơ thới cứ như đang yêu ấy
nhỉ. Chị chỉ cúi mặt, cười thầm. Mỗi lần sếp đến, chỉ cần sếp liếc nhìn chị một
cái cũng khiến chị thấy rạo rực, vui suốt cả ngày. Nhưng điều chị không ngờ
nhất là chồng chị, dạo gần đây thấy anh vui vẻ hẳn, có khi vừa tắm còn vừa hát
hò, huýt sáo. Hôm cuối tuần vừa rồi, chồng chị còn rủ vợ con đi dạo, rồi đưa 2
mẹ con vào Tràng Tiền ăn kem. Chị ngạc nhiên lắm, không hiểu vì sao chồng mình
tự dưng lại thế.
Cơn say nắng của chị rồi cũng có ngày kết
thúc, đó là vào một ngày đẹp trời, chị đi ngang qua phòng sếp, vô tình nghe
thấy tiếng sếp quát vợ: “Cô về đi, đến đây làm gì, tôi có chết đói đâu mà phải
mang đến tận cơ quan, sốt ruột”. Hóa ra, vợ sếp mang cơm đến cho chồng ăn trưa,
chị bỗng thấy bực mình, người ta có lòng như vậy, là chồng mà ăn nói như vậy
được sao. Đúng lúc đấy vợ sếp bước ra, mặt cúi gằm. Chị thấy thế vội giả bộ như
mình vừa đi qua, không nghe thấy tiếng gì bên trong.
Bao cảm xúc về người đàn ông lịch lãm bỗng
tan biến đi đâu sạch, chị nghĩ thầm: “Hóa ra cũng chỉ được cái mẽ bề ngoài
thôi, dù sao lão chồng nhà mình vẫn tốt hơn tỉ lần”.
Tối hôm ấy, chị về sớm, tiện tạt qua chợ
mua ít đồ ăn tươi. Tối nay, chị sẽ nấu một bữa ăn thật ngon cho chồng. Chồng
chị lăng xăng phụ chị nấu nướng, con trai thì líu lo trò chuyện. Bỗng dưng chị
thấy mình hạnh phúc quá, thì ra bấy lâu nay, một phần cũng là do chị không chịu
hâm nóng cuộchôn nhân này.
Chị thầm cảm ơn cơn say nắng với sếp vừa
rồi, nhờ có nó chị mới nhận ra chị yêu gia đình mình thế nào. Từ giờ, chị sẽ cố
gắng thêm lửa cho cuộc hôn nhân của mình.
Đóng cửa tâm hồn !
Sáng cuối tuần ơi đừng đến ! bởi mỗi ngày cũng như một ngày, mình thèm cảm giác của kẻ ngủ muộn, mình thèm cảm giác được tự do ngủ nghỉ ! Cuộc sống hôn nhân cũng thật buồn cười, chẳng khác nào cái Toilet ! Bi quan quá ! nhưng thật tế nó là vậy !
Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015
Rồi một ngày thế giới rộng lớn kia là dành cho con !
Rồi một ngày thế giới rộng lớn kia là dành cho
con. Có những ngày
mẹ thực sự không thể nhìn thấy con đường phía trước mẹ con mình đang đi. Mẹ thực
sự mơ hồ để tiếp tục cuộc sống. Mẹ cảm thấy bản thân mình bế tắc đi cùng bất lực.
Mẹ muốn khóc cho thỏa lòng sau những ngày kìm nén. Mẹ muốn buông tay bởi mệt mỏi
đi cùng yếu đuối.
Mẹ nhận ra mình thực sự cô đơn khi mẹ con mình ở
viện. Người người hỏi ba nó đâu? Người lại hỏi mấy đứa rồi? con lớn thế chưa sinh
lại à?
Từng câu như
siết chặt hơn vào nỗi cô đơn mẹ cố giấu nơi sâu thẳm cõi lòng. Ngắm nhìn con ngủ
vẻ mặt nhăn nhó vì khó chịu trong cơ thể. Đôi môi căng mọng đỏ hồng hơi thở mệt
mỏi mẹ chẳng muốn khóc mà nước mắt chẳng ngừng rơi. Mẹ gục ngã rồi. Mẹ muốn có
ai đó xuất hiện hay bước đến bên mẹ giây phút ấy siết chặt mẹ vào vòng tay truyền
cho mẹ thêm sức mạnh và hơi ấm để tiếp tục cuộc chiến này. Nhưng vẫn chỉ là một
mình thôi. Tự nhủ mình cứ chịu đựng rồi sẽ qua. Và đã 3 năm rồi mẹ sống như thế
từ ngày ba bỏ mẹ con mình đi về nơi xa lắm chỉ sau một giấc ngủ đêm mưa. Mẹ vẫn
biết và vẫn hiểu những suy nghĩ và cảm nhận của con.
Con ngủ ngon
nhất là khi có mẹ ngủ cùng. Niềm vui nhất của con là được chơi cùng mẹ. Với con
nhà là bất kỳ nơi nào có mẹ. Có đôi lần con khóc úp mặt vào gối khóc rấm rức. Mẹ
hỏi con nói trong tiếng nghen “con sợ mẹ đi mất” rồi vỡ òa nức nở. Có ngày sáng
mẹ gọi con dậy con nói “con không dậy đâu con dậy mẹ lại đi làm mất” Và nhiều lần
lần con đã gào lên với mẹ “Con đã nói mẹ bao nhiêu lần rồi là mẹ ở đâu con ở đấy
mà” khi mẹ bắt con ở nhà. Mẹ cũng biết con nhớ mẹ mỗi ngày và nhiều hơn trong
những ngày mưa gió. Cũng như mẹ nhớ con. Nhưng chàng trai của mẹ à. Mẹ phải kiếm
tiền để con được đến trường để quần áo con thôi nhàu nhĩ, cũ kỹ rách nát. Để mẹ
con mình có chỗ trú ngày mưa nắng. Để con có một cuộc sống đầy đủ như bạn bè
trang lứa và để con có một tương lai….
Rồi một ngày
thế giới rộng lớn kia là dành cho con. Vì thế mẹ không thể ôm con trong tay mỗi
ngày. Chạy đến bên con khi con nhớ mẹ. Mẹ chẳng thể bên con mọi lúc mọi nơi.
Nhưng mẹ sẽ luôn nắm chặt tay con trên con đường cuộc sống nếu mẹ còn sức lực.
Vì thế mẹ không mong con có thể hiểu mẹ khi con chưa đầy 4 tuổi nhưng mẹ tin sẽ
có ngày con hiểu mẹ phải không? Một ngày nào đó con sẽ không còn mẹ ở bên cũng
như mẹ đã chẳng còn có bà ngoại. Nhưng con còn chẳng có anh em ruột để cùng con
chung chia cuộc sống, sẽ có lúc con cảm thấy cô đơn con cảm thấy đơn độc nhưng
hãy đừng gục ngã nhé con trai. Vì cuộc sống còn đầy rẫy những trách nhiệm trên
vai con, trách nhiệm về hạnh phúc những người con thương yêu. Mẹ sẽ luôn bên
con vì thế đừng lo sợ điều gì. Cố gắng nhé chàng trai của mẹ. Hãy biến yếu đuối
của con thành sức mạnh. Mạnh mẽ lên và đừng khóc nữa người đàn ông tương lai của
mẹ… Để trở
thành một người phụ nữ bản lĩnh.
Để trở thành một
người phụ nữ bản lĩnh không nhất thiết phải làm những điều lớn lao, nhưng đưng
như một cô công chúa đợi bạch mã hoàng tử tới cứu giúp.. Chỉ có thể chính bạn mới
giúp được chính mình. Trong những hoàn cảnh như những bà mẹ đơn thân cần
thêm bản lĩnh để vượt qua áp lực của xã hội, những bạn nữ cần thêm bản lĩnh để
vượt qua những khó khăn trong tình yêu,.. Vậy bản lĩnh là gì ? Làm như thế nào
để trở thành người phụ nữ bản lĩnh. Nếu một ngày nào đó bạn ốm hãy tự lấy thuốc
uống mà uống. Bạn có thể tự mình làm được điều đó mà, phải không? Đừng lúc nào
cũng trông chờ ai đó sẽ đến bên cạnh bạn vỗ về chăm sóc ân cần hỏi han khiến cả
thiên hạ phải ghen tị như trong phim Hàn Quốc. Trong cuộc sống sẽ có lúc bạn nhận
ra bạn chỉ có một mình, và bạn phải học cách làm quen với điều đó. Sẽ có lúc những
cơn mưa bất chợt ùa về, đừng lúc nào cũng ở yên một chỗ chờ ai đó đến đón và
trao cho ta những cái ôm thật chặt. Đừng như thế! Hãy tự học cách tự mình chuẩn
bị mọi thứ đi nào! Đừng quá phụ thuộc vào ai đó, bởi nếu không có họ bạn sẽ làm
gì đây? Tốt hơn hết là hãy tự chuẩn bị áo mưa và dù cho mình đi. Như thế là bạn
đã tự biết chăm sóc bản thân mình rồi đấy.
Và cũng có những
lúc khi bạn vấp ngã thì hãy tự đứng dậy. Không phải lúc nào cũng có một bàn tay
sẵn sàng đưa ra đỡ lấy bạn mà bạn phải tự đứng dậy bằng chính đôi chân mình. Có
thể sau mỗi cú ngã sẽ để lại cho bạn những vết thương. Bạn chọn cách đứng dậy
đi tiếp và chấp nhận những nỗi đau hay sợ hãi và mãi dậm chân tại chỗ là lựa chọn
của bạn. Đừng lúc đổ lỗi cho ông trời hay bất kì ai khác bởi lỗi là do bạn!
Và
cuối cùng dù là phụ nữ hay đàn ông hãy sống và có ước mơ cho riêng mình. Đồng ý
rằng có những lúc vì tình yêu chúng ta phải hi sinh rất nhiều thứ nhưng cũng phải
nhớ rằng bạn cũng có quyền đối xử tốt với bản thân mình. Thử nghĩ xem nếu cứ sống
chết hết mình trong tình yêu thì khi mất nó đi bạn sẽ còn lại gì? Ít nhất chũng
ta cũng phải có mục đích sống, có ước mơ và hoài bão của riêng mình chứ! Và nào
bây giờ bạn biết mình phải làm gì rồi chứ? Hãy làm những gì mình thích và luôn
vững niềm tin, bạn sẽ làm được những gì mình mong muốn và mang lại hình phúc
trong chính mình.
Chúc các mom đạt ước mơ và luôn có được bản
lĩnh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


























